Trang chủ > Chiến tranh Việt Nam > Tiếng nổ trước Bình minh

Tiếng nổ trước Bình minh

Tháng Tư 10, 2011

Những ngày của mùa xuân năm 1975, cả dân tộc phấn chấn, nhưng có lẽ không ai khát khao rạo rực bằng chính chúng tôi – những người lính đang chờ đợi lệnh ở các cánh rừng.

Trung đoàn 6 (Phú Xuân), đơn vị đã từng tham gia đánh chiếm cắm cờ và chốt giữ thành phố Huế 25 ngày đêm trong cuộc Tổng tấn công và nổi dậy mùa xuân 1968-lần này lại được giao nhiệm vụ trở về trong cánh quân phía Nam, phối hợp với các đơn vị bạn tấn công giải phóng thành phố Huế.

Không như các chiến dịch khác là phải chuẩn bị thật chu đáo đầy đủ trước giờ ra trận, chúng tôi được lệnh của trên: Bỏ lại tất cả quân tư trang, chỉ mang theo vũ khí đủ cơ số chiến đấu, tìm cách lách qua những cứ điểm của địch để thần tốc tiến quân về Huế càng sớm càng tốt.

Dẫn đầu đội hình là lực lượng của đại đội trinh sát.

Khi xuống đến bến Tuần, cách thành phố Huế khoảng chưa đầy mươi cây số về phía tây nam, thì trời cũng đã về đêm, toàn đơn vị tạm dừng và triển khai lực lượng sẵn sàng chiến đấu tại chỗ. Trinh sát làm nhiệm vụ vượt sông sang bờ bên kia nắm tình hình địch, bảo đảm cho bộ đội vượt sông an toàn. Một tổ trinh sát 3 đồng chí do Đại đội trưởng Lân trực tiếp chỉ huy cùng hai chiến sĩ bơi sang trước.

Lê Tự Lân quê Hải Phòng, trưởng thành từ một chiến sĩ trinh sát gan dạ, tháo vát. Trong số cán bộ đại đội bậc trưởng ở trung đoàn này, có lẽ anh là một trong những người được đề bạt sớm nhất. Mặc dù giữa chiến trường ác liệt nhưng dường như đều đặn mỗi năm một lần, anh đều may mắn nhận được thư của cô bạn gái là giáo viên cấp 2 đã ăn hỏi. Không biết có phải một phần vì thế không, mà tính tình anh lúc nào cũng cởi mở, vui vẻ. Còn Phúc và Dự, tuy chỉ mới hai mươi tuổi đời và vài năm tuổi quân nhưng là lính trinh sát vào ra cứ điểm địch như cơm bữa nên cũng khá dạn dày, dũng cảm. Ngoài cái dáng cao ráo, điển trai mà mỗi lần đi nhận quân bổ sung, cán bộ trinh sát được ưu tiên tuyển chọn, Phúc và Dự còn có nước da con gái nõn nà. Chả thế mà ngày mới tuyển về, Chính trị viên Khắc Sợi đã dí dỏm cảnh báo: “Lính trinh sát mà cứ như hai thằng này, mỗi lần vào đồn ban đêm gặp pháo sáng, đèn pha thì chỉ tổ làm lộ mục tiêu”…

Ánh trăng thượng tuần trong sương đêm nặng hạt cho tôi cảm giác lạnh lẽo khi các anh bắt đầu đầm mình xuống nước. Chúng tôi ai cũng nín thở mong tin các anh báo về là bên kia sông không có địch co cụm phòng thủ, để nhanh chóng vượt sông về Cố đô Huế trong bồn chồn, háo hức. Bỗng bầu trời lóe lên ánh chớp và một tiếng nổ xé tan màn đêm yên tĩnh từ bờ bên kia, rồi im bặt. Biết là chuyện chẳng lành, tất cả đã nâng súng lên và đưa tay vào vòng cò đợi lệnh.

Cả không gian chết lặng. Năm phút, bảy phút rồi mười phút trôi qua, vẫn không có động tĩnh gì tiếp theo. Tổ trinh sát thứ hai được lệnh tiếp tục sang sông. Gần một giờ sau, một đồng chí trinh sát bơi trở lại báo cáo:

– Có dấu hiệu của lực lượng địch tổ chức phục kích ở bờ bên kia nhưng chúng đã rút chạy từ trước đó. Ba đồng chí tổ trinh sát đi đầu dính mìn của chúng chôn lại và đã hy sinh ngay tại bến.

Chiến đấu, hy sinh là lẽ thường với cánh lính trận chúng tôi. Nhưng quả thực tin này ai nghe cũng choáng váng vì tiếng chuông của ngày toàn thắng đang điểm những phút sau cùng.

Lúc này cả đại đội trinh sát được lệnh vượt sông dẫn đội hình trung đoàn hành tiến, chỉ cử một tổ ở lại phối hợp với một trung đội vận tải khâm liệm chôn cất ba đồng chí, rồi hành quân sau. Trời đêm, lại chưa rành địa hình, anh em đã mai táng ba anh ngay trong khu vườn của một nhà dân vắng chủ cạnh đó.

Vậy là Lân, Phúc, Dự – ba đồng đội của tôi đã không đi đến được giấc mơ về Huế, mà chỉ mới lúc chập tối đây thôi khi vừa ăn chung bánh lương khô, uống chung ngụm nước cuối cùng trong đáy bi đông, vừa khát khao hy vọng. Kẻ thù nham hiểm đã cướp mất nụ cười mãn nguyện của các anh trước giờ toàn thắng. Cái giá của hòa bình, cái giá của chiến tranh mà các anh đánh đổi đắt đỏ biết chừng nào. Trời cũng đã sắp sáng rồi, cả Cố đô Huế sẽ ngập đỏ cờ hoa và xanh màu sắc lính. Trong giờ phút ca khúc khải hoàn, hân hoan và thiêng liêng ấy, đường phố không còn bóng các anh. Cuộc hành trình về tới đích của các anh bị chặn lại trong tiếng nổ của cuộc chiến tranh, trước Bình minh của toàn dân tộc.

Phạm Minh Tâm

%d bloggers like this: