Trang chủ > Chiến tranh Việt Nam > “Đáp số bí mật” của cuộc Tổng tiến công

“Đáp số bí mật” của cuộc Tổng tiến công

Tháng Tư 15, 2011

Trung tướng Đồng Sỹ Nguyên.

Quá trình chuẩn bị về mọi mặt cho cuộc tổng tiến công và nổi dậy giải phóng hoàn toàn miền Nam, thống nhất đất nước, vấn đề nan giải nhất là “bài toán” chuyển quân, vũ khí, hậu cầu… với khối lượng khổng lồ trên địa hình rừng núi Trường Sơn. Bộ đội Trường Sơn (BĐTS) đã có một “đáp số” cho Bộ Chính trị, Quân ủy Trung ương để vạch kế hoạch mở cuộc Tổng tiến công và nổi dậy mùa xuân năm 1975 toàn thắng. PV báo Biên phòng đã có cuộc phỏng vấn Trung tướng Đồng Sỹ Nguyên, nguyên Tư lệnh BĐTS, nguyên Phó Thủ tướng Chính phủ.

– Thưa ông, trước khi diễn ra cuộc Tổng tiến công và nổi dậy mùa Xuân năm 1975, Mỹ xuất “nước cờ” cuối cùng, cùng với quân nguỵ Sài Gòn huy động 4 vạn quân mở cuộc hành quân “Lam Sơn – 719” để lập “hàng rào” chắn ngang đường chi viện Trường Sơn. Lúc đó chúng ta đã mở “hàng rào” này như thế nào?

– Hành lang Đường 9 (Quảng Trị), là trung tâm dự trữ hậu cần, súng đạn lớn cho toàn bộ chiến trường miền Nam. Mỹ sử dụng không quân ngăn chặn, ta không sợ. Nhưng âm mưu sử dụng bộ binh để cắt đứt tuyến đường chiến lược và lập “hàng rào” chắn ngang đường Trường Sơn, mới là vấn đề ta quan tâm nhất. Nếu như quân ta không đập tan cuộc hành quân “Lam Sơn – 719” thì không thể nào có những cuộc đánh lớn ở miền Nam được. Thực tế, đây là bước phiêu lưu đầy chủ quan của các chiến lược gia Hoa Kỳ. Bởi nơi đây là chiến trường rừng núi, không phải là đất “dụng võ” của lính Mỹ, Ngụy. Từ lâu, ta đã xác định đây là chính diện rộng nhất của tuyến chi viện bao gồm cả hành lang Đông – Tây Trường Sơn, một cửa mở quyết định nhất cho các chiến trường.

Do vậy, ta tập trung lực lượng chủ lực tinh nhuệ nhất để quyết chiến với địch. Bộ tư lệnh Mặt trận đường 9 – Nam Lào, đã sử dụng những sư đoàn đánh công kiên thọc thẳng vào đội hình của địch, kết hợp nghi binh lừa địch vào đúng “túi lửa” phòng không mạnh nhất của BĐTS. Lúc đầu, pháo phòng không, tên lửa của ta vẫn nằm im lìm dưới những tán cây rừng già, chỉ cho các loại súng đại liên, súng bộ binh ra đánh “kéo” máy bay đến . Nhận được chỉ thị của Bộ Tư lệnh chiến dịch và của anh Văn Tiến Dũng (lúc đó là Thượng tướng, Tổng tham mưu trưởng QĐND Việt Nam), tôi điện ngay cho các đơn vị, binh trạm: “Phải nhử máy bay địch vào thật sâu, vào đúng vòng vây, sẵn sàng chủ động tiến công nhanh nhất vào đội hình của chúng. Sử dụng mọi vũ khí, phát huy mọi tầm hỏa lực, kiên quyết tiêu diệt, với khẩu hiệu: “Cứ cho nó đến, quyết không cho về”. Chờ khi nào có trên 30 chiếc bay vào “túi lửa” phòng không mới xả đạn. Bộ đội kiên trì nhử đến ngày thứ 6, địch huy động một đoàn 50 trực thăng ào ào đổ quân xuống. Lập tức ta phụt “túi lửa” ra tiêu diệt, chỉ 2 ngày “đã quét” hơn 100 máy trực thăng. Đây là trận đánh “đẹp” hiếm có trong lịch sử chiến tranh thế giới. Có thể nói, cuộc hành quân “Lam Sơn – 719” là cố gắng cuối cùng trong cơn “giãy chết” của chiến lược “Việt Nam hóa chiến tranh” của Mỹ.

– Đập tan ý đồ của Mỹ tại đường 9, BĐTS có những động thái gì nhằm đáp ứng yêu cầu về hậu cần ở các chiến trường miền Nam?.

-“Cánh cửa chốt” chiến trường Trường Sơn tại đường 9 được mở, BĐTS bắt đầu nâng cấp, mở rộng nhiều tuyến đường, cơ cấu lại tổ chức để ngang tầm với nhiệm vụ và đáp ứng sự lớn mạnh ở các chiến trường miền Nam. Lúc đó tôi có suy nghĩ, thắng lợi đường 9 đồng nghĩa với thời cơ. Chúng ta phải có những bước chuẩn bị trước khi ký Hiệp định Pari về ViệtNam. Muốn đánh lớn ở miền Nam thì các lực lượng vận tải phải “ngang tầm”, nhưng BĐTS của chúng tôi đã làm “vượt tầm”. Theo chỉ đạo của Bộ, chỉ cần sử dụng trung đoàn xe vận tải là ngang tầm rồi, bấy giờ, tôi đã cho thành lập hai sư đoàn xe độc lập. Lúc đó, có nhiều đồng chí lãnh đạo ở Trung ương không đồng tình cách làm của tôi. Nhưng tôi nghĩ, mình là tư lệnh, phải có gan làm và có gan chịu trách nhiệm. Phải thực hiện kế hoạch trước một bước. Sau đó, Tổng Bí thư Lê Duẩn, Tổng Tư lệnh Võ Nguyên Giáp rất ủng hộ và phê chuẩn ngay. Do đã chuẩn bị kỹ, BĐTS bỏ cách đi theo từng cung, từng binh trạm. Nhằm rút ngắn thời gian tối đa công tác vận tải, BĐTS tổ chức hành quân, vận chuyển theo đội hình các đơn vị xe chạy thẳng vào chiến trường luôn.

– Còn hệ thống thông tin liên lạc, BĐTS tổ chức hoạt động như thế nào để luôn đảm bảo công tác chỉ huy từ Bộ Tổng tư lệnh – Bộ Tư lệnh – chiến trường, đạt hiệu quả nhất?

– BĐTS đã xây dựng hệ thống thông tin đường tải 3, mạch nối từ Bộ Chính trị đến chiến trường. Hệ thống này luôn thông suốt, đảm bảo công tác chỉ huy, chỉ đạo và trông tin liên lạc tại các chiến trường.

* Tết Quí Sửu (1973) Tổng Bí thư (TBT) Lê Duẩn vào làm việc với Bộ Tư lệnh BĐTS tại Quảng Bình, có phải vì ông đã “bạo gan” cho thành lập các sư đoàn xe độc lập?.

– Không phải đâu! TBT đi tìm hiểu thực tế ở chiến trường Trường Sơn, để cùng Bộ Chính trị và Quân ủy Trung ương vạch kế hoạch giải phóng miền Nam.

– Ông có thể nói rõ hơn?

– Tại sở chỉ huy Bộ Tư lệnh, tôi báo cáo với TBT Lê Duẩn về tình hình vận tải trên toàn bộ chiến trường từ: Trị – Thiên, Khu 5, Tây Nguyên, Đông Nam Bộ, tình hình tuyến đường Đông-Tây Trường Sơn, hệ thống thông tin liên lạc. Suốt một giờ, TBT ngồi nghe chăm chú, sau đó, hỏi lại tôi: “Một sư đoàn bộ binh đi từ Quảng Bình vào đến Lộc Ninh (tỉnh Bình Phước), mất hết mấy ngày?”. Tôi trả lời: “Báo cáo TBT, một trung đoàn xe chở một sư đoàn bộ binh đi từ Nam Quảng Bình vào đến Lộc Ninh mất 8 ngày”.

TBT hỏi tiếp: “Vậy, một quân đoàn kèm theo cơ sở vật chất, súng đạn, binh khí kỹ thuật đi hết bao nhiêu ngày?” Tôi trả lời ngay: “Một sư đoàn xe vận tải chở gọn một quân đoàn đi thẳng vào Lộc Ninh, cũng mất thời gian 8 ngày”. Tôi vừa nói xong, TBT vui hẳn lên, ông dùng tay đập xuống bàn, nói rất to: “Thế đã rõ. Đáp số đây rồi”. Lúc đó tôi không dám hỏi “Đáp số” là cái gì. Sau này tôi mới biết tính chất chiến lược cực kỳ quan trọng của cuộc làm việc đó. Bây giờ tôi mới dám nói, chứ lúc đó không ai dám nói đâu. BĐTS đã có “đáp số” cho Bộ Chính trị và Quân ủy Trung ương về việc di chuyển quân chủ lực cơ động, bảo đảm hậu cần… từ miền Bắc vào chiến trường miền Nam được một cách nhanh nhất (trước đây bộ đôi hành quân từ miền Bắc vào Nam mất 6 tháng). Trên thế giới chưa có cuộc chiến tranh nào tổ chức được những sư đoàn xe độc lập như ta. Đây là điều làm cho đối tượng bất ngờ về sức cơ động của quân ta.

– Được biết, tháng 2 – 1975, Thượng tướng Văn Tiến Dũng trực tiếp vào kiểm tra chiến trường. Lúc đó, ông có được làm việc với Tổng Tham mưu trưởng không?

– Đoàn của anh Dũng đi vào chiến trường mang mật danh “Đoàn A.75”, đã làm việc với tôi tại Hiền Lương (Quảng Trị). Tôi báo cáo với đoàn công tác của Bộ về nhiệm vụ vận tải lương thực, vũ khí và di chuyển quân. Đặc biệt đã chuẩn bị bốn trung tâm dự trữ hậu cần lớn: Trị – Thiên, Khu 5, Tây Nguyên, Nam Bộ, đủ sức mở cuộc tổng tiến công lâu dài. Lúc đó, anh Dũng chỉ tiết lộ sẽ đánh mở màn chiến dịch Tây Nguyên. Tây Nguyên thì rộng lớn, bản thân tôi là tư lệnh nắm trong tay 8 sư đoàn xếp hạng thiện chiến, vì bí mật quốc gia cũng không được biết mũi đánh “điểm huyệt” là chỗ nào.

Làm việc xong, anh Dũng đi chiếc xe riêng của tôi, ký hiệu “TS -1” vào chỉ huy sở ở Tây Nguyên. Dọc đường đi, anh em các đơn vị thấy chữ “TS – 1”, nghĩ là xe của thủ trưởng Nguyên, cứ dạt ra ưu tiên đi trước. Bộ đội, thanh niên xung phong trên đường đâu có biết đó là vị tướng thay mặt Bộ Chính trị và Bộ Tổng tư lệnh chỉ huy trực tiếp ở mặt trận. Anh Dũng vào kiểm tra xong, điện thoại về cho tôi: “Đoàn đã vào đến nơi, kiểm tra tất cả các thứ rồi. Chuẩn bị chiến dịch như thế này thì chưa đánh đã biết thắng. Đầy đủ lắm! Chưa có chiến dịch nào mà chuẩn bị qui mô lớn như thế này…”

Hải Luận (Thực hiện)

%d bloggers like this: