Trang chủ > Chiến tranh Việt Nam > Đường Hồ Chí Minh trên biển: 50 năm – huyền thoại một trường ca (Kỳ 2)

Đường Hồ Chí Minh trên biển: 50 năm – huyền thoại một trường ca (Kỳ 2)

Tháng Bảy 17, 2011

Tấm lòng má Mười Riều

Để đưa con trai mình và 5 đồng đội bí mật vượt biển ra Bắc tiếp nhận vũ khí đạn dược chi viện cho chiến trường miền Nam trong những năm tháng ác liệt nhất của cuộc chiến tranh chống Mỹ cứu nước, bà đã bán hết tài sản của gia đình mình, mua gỗ đóng thuyền, tiếp tế lương thực thực phẩm cho bộ đội mà chưa bao giờ tính toán thiệt hơn. Ở cái tuổi 92, răng không còn nhưng bà vẫn minh mẫn mỗi khi kể về những lần vận chuyển hàng ngàn tấn vũ khí cho chiến dịch Bình Giã. Bà là Nguyễn Thị Mười ở khu phố Hải Tân, thị trấn Phước Hải, huyện Đất Đỏ, tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu. Người dân ở đây gọi bà với cái tên trìu mến: Má Mười Riều.

Má Mười Riều kể chuyện vận chuyển vũ khí tại bến Lộc An năm 1963

Tiếp thêm sức mạnh cho chiến sĩ

Vượt gần 40 km từ thành phố Vũng Tàu hỏi thăm đến nhà má Mười Riều, chị bán hàng rau cổng chợ mới Phước Hải chỉ ngay: “Nhà má Mười đúng không, chú chạy thẳng rồi nghẹo phải nhá. Trước nhà có cái cổng màu xanh đó”. Chị còn nói với theo: “Má Mười đóng ghe cho đoàn tàu không số ngày trước đúng không chú”.

Má Mười ngồi trên ghế đá trước hiên nhà. Đôi mắt bà nhìn xa xăm về phía trước. Ký ức chiến tranh, những trận địch càn quét, lần đưa con trai và 5 đồng đội xuống ghe bí mật vượt biển ra Bắc chở vũ khí đạn dược chưa bao giờ nguôi ngoai trong bà.

Câu chuyện bà kể cho chúng tôi nghe chứa chan niềm tự hào của một nữ chiến sĩ đã xả thân cống hiến cho cách mạng. Bà bảo “Cả đời tui làm cách mạng thấy mình tự hào lắm. Bây giờ nếu còn sức , tui vẫn đi. Tổ quốc cần, tui vẫn làm”.

Năm 1961, nữ chiến sĩ Nguyễn Thị Mười tròn 40 tuổi có chồng là Lê Văn Riều và con trai là Lê Hà cùng ở đơn vị 555 (sau này là đơn vị có phiên hiệu 1.500). Lúc đó việc đóng thuyền chở chiến sĩ bí mật vượt biển ra Bắc tiếp nhận vũ khí cực kỳ khó khăn. Đại đội trưởng Dương Nam Đông quán triệt “Thực hiện chỉ thị của Trung ương Đảng và Bộ Quốc phòng, đơn vị chúng ta tổ chức vượt đường biển ra Bắc tiếp nhận đạn dược chi viện cho chiến trường miền Nam. Bây giờ phải có ghe. Đơn vị có ai có tiền không?”- “Có, tôi có 100 đồng”. Nữ chiến sĩ Nguyễn Thị Mười tự nguyện hiến 100 đồng để mua thuyền và xin làm hậu cứ bắt liên lạc, tiếp tế lương thực, tổ chức vận chuyển vũ khí khi đoàn tàu từ Bắc trở về.

Được người chỉ huy động viên như thổi thêm ngọn lửa cách mạng. Bà Mười đã về bàn với 2 cháu con trai chị gái dùng số tiền 100 đồng mua thuyền, mua máy chạy ghe cùng 12 cheo lưới, 6 bộ quần áo nâu, làm 6 giấy tờ thế thân (giấy căn cước). Chuyến ghe đầu tiên bí mật vượt biển ra Bắc có 6 chiến sĩ là Nguyễn Sơn, Thôi Văn Nam, Trần Văn Phủ, Nguyễn Văn Thanh (tự Nhung), Võ An Ninh (tự Liễu) và con trai bà – Lê Hà. Cả 6 chiến sĩ đều mặc quần áo nâu giả làm ngư dân đánh bắt cá trên sông. Tiễn con trai và 5 đồng đội ra đi, bà động viên con “Cứ đi chiến đấu. Cả nhà diệt Mỹ”. Lời nói ấy tiếp thêm sức mạnh cho 6 chiến sĩ.

Trên chiếc ghe mui trần ấy, mỗi người đem theo 1 ống sữa bò, ít gạo, muối, 12 cheo lưới và lòng yêu nước vô hạn.

Má Mười và con trai Lê Hà

Thân mình chẳng tiếc, tiếc chi tiền vàng

“Các con biết không, nhà má có bao nhiêu tiền vàng đều cống hiến hết cho cách mạng. Mua thuyền, mua gỗ đóng thuyền phần lớn là tiền của gia đình. Lúc đó nhà có hơn 10 cây vàng, và đôi bông tai của má, má đều bán lấy tiền mua gỗ đóng thuyền, mua gạo nấu cơm cho bộ đội. Má nghĩ thân mình chẳng tiếc tiếc chi tiền vàng”. Bà Mười ngẩng cao đầu nói như thế khi chúng tôi hỏi về số tiền gia đình má cống hiến cho cách mạng bao nhiêu.

Để đón chuyến tàu chở vũ khí đầu tiên từ ngoài Bắc vào, bà Mười đã bán hơn 10 cây vàng và đôi bông tai của bà để mua 6 tấn gạo cất giấu dự trữ. Chuyến vũ khí đầu tiên về bến Lộc An ngày 23-10-1963 do Lê Văn Một làm thuyền trưởng, chiến sĩ Nguyễn Sơn và con trai bà- chiến sĩ Lê Hà là thủy thủ. Trên tàu chở 19 tấn vũ khí và 16 người. Khi thuyền vào đến của biển Lộc An, bà đã bắt liên lạc và yêu cầu tuyệt đối bí mật, vì lúc này trên bờ có nhiều thám báo địch lùng sục khắp nơi. Bà yêu cầu 2 chiến sĩ ở lại canh gác vũ khí và sẵn sàng hi sinh hủy tàu và vũ khí nếu bại lộ, còn 16 chiến sĩ bí mật tìm mọi cách vào bờ ăn cơm. Trong khi 16 chiến sĩ ăn cơm, bà Mười cùng bà con chuyển vũ khí từ thuyền vào kho Vàm Láng cất dấu an toàn. Từ năm 1963 đến 1965 bà Mười tổ chức đón và chuyển trên 50 tấn vũ khí của 3 lượt đoàn tàu không số. Số vũ khí sau đó được chuyển chi viện cho chiến trường miền Nam, 2 chuyến vũ khí sau cùng chi viện cho chiến dịch giải phóng Bình Giã.

Cuối năm 1965, bà Mười bí mật chuyển vào hoạt động tại chiến khi D. Tại đây bà tiếp tục xây dựng lực lượng, tổ chức nuôi dưỡng chiến sĩ cách mạng hoạt động ngoại tuyến. Thời gian này lương thực thực phẩm vô cùng khó khăn, bộ đội phải ăn rau tàu bay, riêng bà đã nhai nhiều rễ cây rừng và uống nước suối. Sau nhiều trận sốt rét, răng bà rụng gần hết. “Thấy răng tui rụng gần hết, ông Đông bảo. Mười ơi, tao cho mày ít tiền, mày đi trồng răng nhé. Tôi bảo thân tui chẳng tiếc tiếc gì hàm răng”. Bà Mười cười phơi phới niềm vui nói với chúng tôi.

Suốt thời gian hoạt động bí mật trong rừng, bà và ông Lê Văn Riều không hề gặp nhau. Bà không ngờ rằng ngày gặp lại chồng tại bến Lộc An cuối năm 1965 đó là lần gặp cuối. Chồng bà hi sinh trong một trận địch càn quyét. Để bà tiếp tục yên tâm chiến đấu, đơn vị không cho bà biết. 4 năm sau kể từ khi chồng hi sinh, đơn vị mới cho hay. Lúc đó con trai Lê Hà đã 31 tuổi. Đất nước chưa được giải phóng, nhiệm vụ cách mạng mang nặng hai vai, biến đau thương thành hành động cách mạng, bà tiếp tục chiến đấu. Ngày 29-4-1975 giải phóng Vũng Tàu – Côn Đảo, nước mắt bà tuôn trào bên đồng đội. Người còn người mất, người vĩnh viễn nằm lại chiến trường.

Mai Thắng

daidoanket.vn

Advertisements
%d bloggers like this: