Trang chủ > Tình báo - Phản gián > Nhớ đồng đội: Ngón tay và những phím đàn (kỳ 1)

Nhớ đồng đội: Ngón tay và những phím đàn (kỳ 1)

Tháng Bảy 26, 2011

(Đất Việt) Với người phụ nữ, bàn tay đẹp là một niềm kiêu hãnh. Vậy mà, để bảo vệ tổ chức, bảo vệ đồng đội, Minh Tâm – nữ giao thông viên tình báo 25 tuổi, đã sẵn sàng hy sinh đôi bàn tay. Kẻ địch dã man đóng đinh, tẩm dầu đốt cháy cả 10 đầu ngón tay cô.

>>

Để góp phần làm nên những chiến công hiển hách trong cuộc kháng chiến chống Mỹ của Cụm tình báo H.63 anh hùng, 27 người đã ngã xuống, 14 người mang trên mình thương tật. Chủ yếu làm nhiệm vụ giao liên và bảo vệ, họ đã kiên cường bám trụ nơi đất thép Củ Chi, TP HCM để duy trì mạch máu giao thông ngày đêm thông suốt từ cứ ra nội đô, và ngược lại. Nhân kỷ niệm 64 năm ngày Thương binh Liệt sĩ (27/7/1947-27/7/2011), Đất Việt giới thiệu những ký ức nhớ về đồng đội của Anh hùng lực lượng vũ trang Nguyễn Văn Tàu (Tư Cang) – Cụm trưởng H.63.

Kỳ 1: Ngón tay và những phím đàn

Tháng 11/1963, chế độ Ngô Đình Diệm sụp đổ sau một cuộc đảo chính. Bọn tướng tá tranh giành quyền lực. Nhân lúc tình hình Sài Gòn đang hỗn loạn, nhiều cán bộ của ta trước đây bị địch bắt được tổ chức giải thoát đưa ra khu giải phóng.

Đòn tra tấn tàn khốc

Trong số các đồng chí được đưa ra cụm H.63 do tôi phụ trách năm ấy, có một nữ giao thông viên tình báo tên là Minh Tâm. Trong khi chờ đến chuyến liên lạc đưa về tuyến trên, cô sinh hoạt chung với chúng tôi gần một tuần lễ. Đó chính là dịp để chúng tôi biết được những mất mát to lớn cô vừa trải qua. Năm 1955, Minh Tâm được tổ chức điều từ Hà Nội vào Sài Gòn.

Cụm trưởng H.63 Tư Cang trên sông Thị Tính – Chiến khu Nam Bến Cát năm 1973.

Cô được phân công làm giao thông đảm bảo cho một lưới điệp báo quan trọng nằm trong cơ quan cao cấp của địch. Năm 1960, vừa tròn 25 tuổi, bị bọn đầu hàng chỉ điểm, cô lọt vào tay giặc. Biết cô là chiến sỹ tình báo, bọn mật vụ Dương Văn Hiếu, với sự chỉ đạo của cố vấn Mỹ đã tra tấn bằng những đòn tàn khốc, cố moi thông tin từ cô.

Dáng người thon thả, nước da trắng trẻo, ăn nói dịu dàng, có văn hoá, cô chắc hẳn có đôi bàn tay đẹp lắm. Vậy mà, khi xoè hai bàn tay ra cho tôi xem, thật khủng khiếp! Các đầu ngón tay bị cháy đen xạm, không còn một móng nào. Tôi cầm đôi bàn tay nhỏ nhắn bị biến dạng mà lòng vô cùng thương xót. Nước mắt tuôn trào, Minh Tâm khóc: “Đối mặt với chúng nó, em không bao giờ khóc. Hôm nay, được ra khu giải phóng, gặp lại đồng chí, đồng đội như trở về với gia đình, cho em khóc một bữa cho hả cơn tức…”.

Vừa khóc, Minh Tâm vừa kể về đôi bàn tay của mình. Không còn tính người, bọn mật vụ đè hai bàn tay cô lên bàn, lấy kim đóng xuyên qua móng tay. Trên đầu những cây kim đặc biệt ấy được gắn với một tấm thiếc mỏng chắn gió. Tên điều tra viên cầm cây quạt giấy, vừa hỏi vừa quạt phe phẩy. Những cây kim lay động như xoáy vào tim. Cô cắn răng ráng chịu đựng, mồ hôi tuôn ra như tắm. “Thế này mãi chắc không chịu nổi”, Minh Tâm nghĩ ra một kế, thà chịu đau một lần. Cô lật ngửa hai bàn tay, đập mạnh xuống mặt bàn. Các mũi kim xuyên thấu các đầu ngón tay, máu nhỏ từng giọt. Minh Tâm hét thẳng vào mặt chúng: “Xem đây! Tưởng bây bày cái trò gì, chớ cái nầy ăn thua gì tao!”

Có lẽ quá bất ngờ, bọn mật vụ không lường nổi mức độ phản ứng mạnh bạo đến như thế. Tên chỉ huy tức tối ra lệnh, quấn vải vào đầu ngón tay cô, tẩm xăng đốt. Chúng lần lượt đốt từng đầu ngón tay của cô. “Tổ chức mầy gồm những ai? Mầy liên lạc với ai? Ở đâu?” – mỗi lần hỏi, thấy cô không trả lời, chúng đốt một ngón, rồi tiếp tục quấn vải sang ngón khác, tẩm xăng, rồi nhắc lại câu hỏi. Cô không trả lời, chúng lại đốt. Mùi thịt da cháy xông lên khét lẹt, tràn ngập phòng tra tấn, làm chúng phải bịt mũi.

“Từ nhỏ, em được bố mẹ cho học đàn dương cầm. Lên lớp 10, em đã chơi được những bản nhạc cổ điển khá phức tạp của Mozart, Bethoven. Vậy mà…!”. Nghe cô kể, tôi cũng không cầm được nước mắt. Nhưng rồi buổi chia tay cũng đã đến, tổ liên lạc vũ trang đưa cô về căn cứ trên. Buổi chiều tiễn đưa bên bờ sông Sài Gòn thật cảm động.

Một giao thông viên trong nội đô của cụm H.63. (Ảnh do Bảo tàng TCII cung cấp)

“Không có gì phải luyến tiếc“

Năm 1992, tôi ra thủ đô Hà Nội dự Lễ kỷ niệm 45 năm ngày Thương binh Liệt sĩ. Tình cờ, chiều hôm ấy, tại Hội trường Ba Đình, một phụ nữ thay mặt đoàn thương binh Hà Nội lên báo cáo điển hình. Minh Tâm – người nữ giao thông dũng cảm của ngành tình báo đấy sao? Tính từ buổi chia tay bên bờ sông Sài Gòn, đã gần 30 năm! Nghe người phụ nữ ấy kể về những đòn tra tấn dã man của quân thù, thì tôi không còn nghi ngờ gì nữa. Đúng là cô ấy!

Không giấu được niềm vui, giờ nghỉ, tôi đến đoàn Hà Nội tìm gặp người đồng đội năm xưa ấy. Tay bắt mặt mừng, cùng bồi hồi nhắc lại những kỷ niệm trên dòng sông Sài Gòn năm xưa. Tôi cũng không quên hỏi về cuộc sống hiện tại của Minh Tâm. Cô cho biết, đầu năm 1973, cô đã kết duyên với một sĩ quan thuộc đơn vị pháo phòng không bảo vệ Thủ đô. Gương mặt cô đang vui bỗng thoáng buồn, giọng nói trầm hẳn lại khi tôi hỏi về chuyện con cái. “Hồi đó, em không tiện nói ra những đòn tra tấn vô cùng độc ác của địch. Đối với phụ nữ, những vết thương bên trong chúng gây ra thật khủng khiếp. Em được ra Hà Nội điều trị mấy tháng liền, sức khoẻ dần hồi phục, nhưng đường con cái thì…”. Minh Tâm bỏ lửng câu nói. Những giọt nước mắt lăn dài trên má người phụ nữ nay đã luống tuổi, tóc có nhiều sợi bạc.

“Trước khi lấy nhau, em đã kể hết và anh ấy chấp nhận. Chúng em sống rất hạnh phúc. Con gái em năm nay là sinh viên đại học năm thứ hai. Mỗi chiều, cháu lại chơi đàn dương cầm cho vợ chồng em nghe, cũng trên cây đàn của em hồi trẻ”. Đoán được điều băn khoăn của tôi, Minh Tâm giải thích, cháu là con gái người bạn chiến đấu cùng đơn vị với chồng cô. Gia đình cháu ở Khâm Thiên. Sau một loạt bom B52, gia đình không còn ai sống sót. Rất may, hôm ấy cháu ở bên Chương Mỹ với ông bà ngoại. Vợ chồng cô đã nhận cháu về nuôi. Vẫn giọng dịu dàng ấy, cô se sẽ: “Tuổi xuân anh em mình đã cống hiến cho Tổ quốc. Em rất tự hào, không có gì phải luyến tiếc. Nhưng các ngón tay giờ không còn lướt trên phím đàn được nữa!”.

còn nữa…

Nguyễn Văn Tàu (AHLLVT, Thương binh loại A hạng 2/4)

baodatviet.vn

Advertisements
%d bloggers like this: